Những người Công giáo Cấp Tiến đã sẵn sàng để bảo vệ Hiệp thông cho kẻ ngoại tình.

Viết bởi Chris Jackson vào thứ Hai ngày 28 tháng 3, năm 2016.

Lưu ý của biên tập viên: Bài viết này xuất hiện lần đầu vào ngày 15 tháng 11 năm 2014 là chủ đề thảo luận của The Remnant nhưng nó thích hợp hơn với hiện nay, với những báo cáo giờ đây xuất hiện rằng Đức Giáo Hoàng Phanxicô đã ký Tông thư hậu Thượng Hội Đồng về việc Cổ võ cải cách gia đình vào ngày lễ Thánh Giuse, 19 tháng 3, và nó được dự kiến sẽ được phát hành ngay sau Lễ Phục Sinh. Theo một tin tức trên tờ Corriere della Sera vào ngày 20 tháng 3, lời kêu gọi “sẽ bao gồm nhiều sự lựa chọn thực tế sáng tạo liên quan đến các cặp sống chung trước hôn nhân và các cặp vợ chồng trong những tình huống bất thường: không chỉ dành cho người ly dị và tái hôn mà còn cho những người sống chung ngoài giá thú, những hôn nhân giữa một tín hữu và người vô tín ngưỡng và cho những người chỉ kết hôn theo mặt dân sự. Nguyện xin Chúa giúp tất cả chúng ta. MJM

Câu hỏi: Liệu chúng ta có thể mong đợi sự đối kháng tinh thần từ các nhà bình luận thuộc nhóm Công giáo Cấp Tiến của chúng ta chống lại bất cứ điều tai quái nào mà Kasper và phe cánh của ông quyết định lôi kéo với sự phê chuẩn của ngài Francis vào Thượng Hội Đồng về gia đình vào năm kế? Không! Tại sao? Bởi vì về nguyên tắc, họ đã móc nối toa xe trí tuệ của họ vào đoàn tàu Kasper.

Nếu quý vị nghĩ rằng  những người Công giáo Cấp Tiến sẵn sàng để bảo vệ giáo huấn Công giáo lâu đời về tính bất khả phân ly của hôn nhân và chuyện đón nhận Thánh Thể một cách xứng đáng nếu Thượng Hội Đồng năm 2015 đánh mất giá trị, hãy nghĩ lại nhé. Nếu Giáo hoàng Francis quyết định lao mình xuống khỏi bậc thềm khuôn phép của giáo hội vào năm tới bằng cách áp dụng đề nghị của Hồng Y Kasper như là giáo luật, đừng lầm tưởng rằng các nhà biện hộ thuộc nhóm Công giáo Cấp Tiến đứng nghiêm túc sẵn sàng nhảy với ngài.

Bằng chứng của việc này đã rõ ràng vào tháng Mười năm 2013, khi nhà biện hộ thuộc nhóm Công giáo Cấp Tiến, ông Jimmy Akin nhiều lần đề cập đến giáo huấn luân lý lâu đời của Giáo Hội cấm việc tiếp nhận Hiệp thông trong tình trạng tội trọng chỉ đơn thuần là một việc có thể thay đổi về “kỷ luật” hay “thực hành”. Sau đó, vào Tháng 4 năm 2014, một lần nữa Akin gọi giáo lý này là một “thực hành” trong lối phòng vệ điên cuồng về chuyện Francis thông báo một phụ nữ sống trong tình trạng ngoại tình có thể được rước lễ. Hãy nghĩ về sự kiện tháng Mười năm 2014. Trong những hỗn loạn ngay sau Thượng Hội Đồng, người biện hộ thuộc nhóm Công Giáo Cấp Tiến Jeff Mirus chẳng để lại nghi ngờ gì về mong muốn lao mình xuống từ vách đá thần học của ông trong một bài viết thật trớ trêu với tựa đề “Đừng nhầm lẫn luật bí tích và giáo lý Công Giáo.”

Giờ đây, một tháng trôi qua, Thông tấn xã Công giáo đăng tin sau đây, “Các học giả:. Không, ĐGH Benedict XVI không ủng hộ Kasper trong các cuộc tranh luận tại Thượng Hội Đồng” Trong khi chuyện Benedict XVI không ủng hộ đề xuất của Kasper là một điều tốt, thì những lý do được đưa ra bởi các “học giả” được trích dẫn về sự chống đối lại không bảo đảm rằng giáo huấn Giáo Hội về vấn đề này không thể thay đổi. Thay vào đó, khi kiểm tra chặt chẽ, lý luận phân tích của các chuyên gia về chuyện phản đối một đề nghị như vậy nằm trên nền tảng trí tuệ không ổn định giống như Akin và Mirus.

Bài viết CNA trích dẫn một cách gay gắt từ câu nói của Tiến sĩ Nicholas Healy, một trợ lý giáo sư tại Viện GH Gioan Phaolo II nghiên cứu về hôn nhân và gia đình. Trong đó, Tiến sĩ Healy thảo luận về thực tế là Đức Hồng Y Kasper sử dụng một bài luận năm 1972 bởi cha Ratzinger vào thời đó, nhằm hỗ trợ đề xuất của ông ủng hộ kẻ ngoại tình được Rước Lễ. Trong thảo luận về cách thức quan điểm của Ratzinger đã thay đổi, tiến sĩ Healy tuyên bố sau đây:

Năm đó [1977], Ratzinger được bổ nhiệm làm Tổng Giám Mục Munich và Freising, và với tư cách đó ngài đã tham gia trong Thượng Hội Đồng về gia đình năm 1980, nơi đó ngài nói rằng “nó sẽ tùy thuộc thượng hội đồng để tỏ cách tiếp cận đúng đối với các mục tử” trong vấn đề Hiệp thông dành cho kẻ ly dị và tái hôn …

Sau đó, vào năm 1991, một luật sư về giáo luật, Fr. Theodore Davey, cho rằng thú tội và linh hướng có thể mở đường cho việc người ly dị và tái hôn rước lễ, và trích dẫn bài luận năm 1972 của Ratzinger để hỗ trợ thái độ của mình.

Đức Hồng Y Ratzinger nhanh chóng rút lại “những gợi ý” của tiểu luận năm 1972 của ngài như thể nó chẳng còn biện hộ được, bởi vì chúng đã được thực hiện “như một nhà thần học trong năm 1972. Thực hiện những điều đó trong thực hành mục vụ dĩ nhiên sẽ phụ thuộc thiết yếu vào chứng thực bằng một hành động chính thức của huấn quyền đối với những ai có phán xét tôi sẽ chấp nhận … Giờ thì Huấn quyền đương nhiên đã nói dứt khoát về vấn đề này đích danh (Thánh GH Gioan Phaolo II) trong Familiaris Consortio. “…

Healy nói với CNA rằng sự phát triển trong tư tưởng của Ratzinger từ bài luận năm 1972 của ngài phản ánh mong muốn tin tưởng với Giáo Hội trong ánh sáng của Huấn Quyền.

“Các tác phẩm của Joseph Ratzinger sẽ vẫn là một nguồn và hướng dẫn cho các thế hệ tương lai không chỉ vì bề rộng và chiều sâu của sự khôn ngoan của ngài, mà trên tất cả, bởi vì ngài cho chúng ta thấy chuyện tin tưởng với Giáo Hội có nghĩa gì. Sentire cum ecclesia nghĩa là cho phép quan điểm phần nào của một người để được tích hợp vào toàn bộ đức tin lớn hơn của Giáo Hội và thỉnh thoảng được sửa chữa bởi trách nhiệm giáo huấn của Giáo Hội. ”

Có ai khác nhìn thấy có gì bất ổn trong vấn đề này không? Tiến sĩ Healy mặc nhiên nói như sau:

1.) Các nhà thần học đã có giấy phép vào năm 1972 (và dường như vẫn có giấy phép) để đề xuất các lựa chọn mới cho Giáo Hội trong mâu thuẫn với giáo lý và thực hành liên tục của Giáo Hội.

2.) Các tùy chọn này mới không bị cấm bởi huấn quyền thông thường và phổ quát của Giáo Hội trong 2.000 năm qua. Thay vào đó chúng chỉ đơn giản là bị cấm bởi một thông điệp của ĐGH, thông điệp Familiaris Consortio, do Đức Gioan Phaolô II viết trong dịp tổng kết của một Thượng Hội Đồng năm 1980 về gia đình.

3.) Bởi vì Đức Hồng Y Ratzinger đã hoãn lại suy nghĩ hồi năm 1972 trước đây của ngài về chủ đề với sự đồng thuận của Thượng Hội Đồng năm 1980, trước mắt chúng ta có một ví dụ tuyệt vời để có thể “động não cùng với Giáo Hội ” có nghĩa là gì.

Câu hỏi của tôi dành cho tiến sĩ Healy là như sau. Giả sử Thượng Hội Đồng về gia đình năm 2015 thông qua đề nghị của Kasper cho phép ban Mình Thánh Chúa cho kẻ ngoại tình công khai chính xác theo nghĩa đen. Giáo hoàng Francis sau đó ban hành thông điệp của mình thông qua đề nghị của Kasper như là thái độ “mới” của Giáo Hội. Vậy kế đến là gì? Tiến sĩ Healy sẽ thúc giục Đức Giáo hoàng danh dự Benedict phải trở lại thái độ bác bỏ hồi năm 1972 của ngài để một lần nữa “phản ánh mong muốn động não với Giáo Hội trong ánh sáng của Huấn Quyền”. Phải chăng Huấn Quyền của Giáo Hội chẳng còn biết phân biệt đúng sai? Và nếu như vậy, tất cả chúng ta đều trở thành tâm thần phân liệt về thần học để cùng “động não với Giáo Hội?”

Câu trả lời rằng chuyện tự mô tả ” Giáo Hội công đồng” của những người Công giáo Cấp Tiến thực sự là tâm thần phân liệt. Đối với bất kỳ Niềm tin nào được xây trên bãi cát dịch chuyển của những công nghị không phải là đức tin Công giáo. Vì chưng những thông điệp giáo hoàng tổng kết những công nghị giám mục đang không ở trong và thuộc về chính Huấn Quyền bình thường và phổ quát. Chúng chỉ có thể vang lại những gì đã được đặt ra bởi Huấn Quyền phổ quát và bình thường của Giáo Hội và không có quyền hoặc thẩm quyền mâu thuẫn với Giáo Hội.

Nhưng trong thế giới tưởng tượng của những người Công giáo Cấp Tiến, một thực tế ảo được tạo ra để bảo vệ thái độ vô lý và không thể biện hộ của chính họ, đây hoàn toàn là điều tốt! Tại sao? Bởi vì câu hỏi liệu Giáo Hội có cho phép kẻ ngoại tình công khai rước lễ đơn giản chỉ là vấn đề khuôn phép có thể thay đổi, và không gắn chặt với giáo lý. Do đó, để cứu lấy những vỏ bọc thần học của họ, những người Công giáo Cấp Tiến sẵn sàng ném xuống biển 2.000 năm giáo huấn không ngừng của Giáo Hội về hôn nhân, hạ thấp nó đến mức chỉ là lớp áo choàng màu mè mà một linh mục nên mặc vào ngày Chúa nhật. Để tỏ ra như họ hời hợt mong muốn thế nào, Jeff Mirus thậm chí còn nói rằng Mình Thánh Chúa cho các chính trị gia ủng hộ phá thai là tùy thuộc cuộc tranh luận mà thôi.

Suy nghĩ này, tất nhiên, là vô lý. Các quy tắc chúng ta đang thảo luận ở đây liên quan đến hai chủ thuyết bất khả ngộ của Giáo Hội. Đầu tiên, đó là một cuộc hôn nhân bí tích là bất khả phân ly. Thứ hai, đó là một người phạm tội phạm thượng nếu nhận Thánh Thể trong tình trạng tội trọng.

Các dữ kiện đề xuất như sau. Chúng ta có một người Công giáo vốn vẫn còn hôn nhân hợp lệ với vợ / chồng của mình, mặc dù giả sử người Công giáo đã có được ly hôn về mặt dân sự và bước vào trạng thái sống chung ngoại tình với một người thứ hai. Giả sử người Công giáo đó tiếp tục sống giả dối như vợ chồng với cá nhân thứ hai này, hành vi phạm tội ngoại tình lặp đi lặp lại với họ. Đức Hồng Y Kasper hiện đề xuất, và những người Công giáo Cấp Tiến ra sức bảo vệ, một tình huống mà ở đó người Công giáo ấy về mặt đạo đức được phép rước lễ mà không cần từ bỏ trạng thái ngoại tình này.

Tôi xin hỏi tiến sĩ Healy, Tiến sĩ Mirus và ông Akin, theo những gì kịch bản có thể liệu đề xuất này không mâu thuẫn với hai giáo lý Công giáo trước đây tôi trích dẫn? Một người Công giáo trong kịch bản trên rước lễ nhất thiết có nghĩa là một trong hai cuộc hôn nhân Công giáo không phải là bất khả phân ly hoặc rước lễ trong tình trạng tội trọng không còn là một sự phạm thánh. Đức Hồng Y Kasper cố gắng bao che đề xuất của ông bằng cách yêu cầu người Công giáo trong ví dụ của chúng ta đi xưng tội trước khi rước lễ. Nhưng điều này chẳng lừa được ai. Cách duy nhất người Công giáo giả thuyết này có thể chứng tỏ sự ăn năn thật và hình thành một mục đích của việc sửa đổi, (hai điều kiện cần thiết cho việc tha tội) sẽ là giải thoát chính mình khỏi tình trạng ngoại tình. Vì vậy bất kỳ việc xá tội cho một người Công giáo đang sống trong tình trạng ngoại tình vốn từ chối rời khỏi tình trạng ấy sẽ là không hợp lệ.

Giáo lý Giáo hội vốn cấm người ngoại tình Rước Lễ là điều cũ ríc như chính Thánh Phaolô đã nói. Nó được trình bày trong Kinh Thánh cho mọi người thấy:

Thật vậy, ai ăn và uống chén này của Chúa cách bất xứng sẽ phạm đến Mình và Máu Chúa. Giả như một người tự xét mình, thì hãy để người đó ăn bánh và uống chén ấy. Đối với kẻ nào ăn và uống bất xứng, không phân biệt cơ thể của Chúa là ăn và uống án phạt cho chính mình.

Còn đối với những người tự do (cấp tiến), trong đó có Đức Hồng Y Kasper, người muốn đưa chúng ta trở lại với sự đơn giản của “Giáo hội tiên khởi”, hãy xem những gì các “Hội Thánh tiên khởi” nghĩ về vấn đề này. Trong 300 sau Công Nguyên Hội đồng Elvira ra lệnh sau đây:

Giáo luật 8: Những phụ nữ nào không có  nguyên nhân có thể chấp nhận rời khỏi người chồng của mình và kết hợp với một người đàn ông khác có thể không được Rước lễ ngay cả khi cái chết đến gần.

Giáo luật 47: Nếu một người đàn ông được rửa tội đã lập gia đình phạm tội ngoại tình nhiều lần, người ấy được hỏi khi cận kề cái chết sẽ hoán cải hay không. Nếu anh ta thật hứa thì có thể nhận được sự hiệp thông. Nếu anh ta hồi phục và phạm tội ngoại tình một lần nữa thì không thể thông phần một lần nào nữa, ngay cả khi cái chết đến gần.

Thật đáng thất vọng, Mirus thậm chí cố gắng sử dụng thực tế rằng các giáo luật về chuyện sám hối trong quá khứ nghiêm ngặt hơn như là bằng chứng rằng giáo huấn của Giáo hội về việc Rước lễ phạm thánh là hoàn toàn có thể thay đổi theo ý thích của giáo hoàng. Tuy nhiên, việc giảng dạy của Giáo hội trên vấn đề hiệp thông phạm thánh là một phần của luật luân lý không thay đổi của Giáo Hội trong khi mức độ nghiêm trọng của việc đền tội theo quy định có thể thay đổi tùy theo hoàn cảnh cá nhân. Vì vậy, Mirus so sánh không ngượng miệng giữa trái táo với cam, chẳng cật vấn chuyện dẫn dắt nhiều độc giả của mình nhảy xuống vách đá thần học với ông ta. Vì để cho Mirus có một tiền lệ hỗ trợ đúng, Giáo Hội sẽ phải loại bỏ sự cần thiết cho sự sám hối hoàn toàn. Đây, tất nhiên, là điều không thể vì Giáo hội không có thẩm quyền để chấm dứt sám hối, cũng như không có thẩm quyền để tuyên bố rằng việc Rước lễ phạm thánh không còn là phạm thánh.

Trong phân tích cuối cùng, Công giáo Cấp Tiến là một điều ác độc. Vì nó đầu độc tâm trí tin rằng đạo Công giáo phụ thuộc theo sau vào ý thích không thể sai lầm của một vị giáo hoàng hoặc một thượng hội đồng chứ không phải là đức tin rằng cả giáo hoàng và công nghị đều phải tuyên thệ gìn giữ và truyền xuống. Do đó, người ta làm chuyện sai lầm, thiết lập con đường cho “Giáo Hội Thượng Hội Đồng về Tân Kỷ luật” để đi bất cứ nơi nào mà một người không chính thống có thẩm quyền dẫn dắt nó.

Vì vậy, nếu quý vị đang mong đợi một cuộc chiến tinh thần và sức đề kháng từ các nhà bình luận Công giáo Cấp Tiến yêu thích của bạn chống lại bất kỳ tai quái nào mà Kasper và bè phái quyết định nhằm lôi kéo với sự chấp thuận của đức Francis trong năm tới, quý vị sẽ vô cùng thất vọng. Vì, về nguyên tắc, họ đã quá giang toa xe trí tuệ đối với đoàn tàu Kasper. Trong thực tế, họ đã chứng minh họ đã sẵn sàng đứng ra bảo vệ nó trong tất cả các điên rồ dị giáo của mình với một khuôn mặt nhắm thẳng vào người Công giáo như quý vị nếu ngài Francis thông báo chấm dứt tranh luận về nó. Vì vậy, họ là một ngòi viết của giáo hoàng di dời khỏi việc công khai bảo vệ dị giáo như là một “thay đổi luật định có thể cho phép” trong phụng vụ Giáo hội. Nếu họ làm như vậy, tôi đề nghị quý vị hãy tự mình viết thư, thông báo cho những kẻ buôn thuốc độc này rằng quý vị sẽ chẳng còn ủng hộ họ như là độc giả yêu thích nữa.

TC chuyển dịch từ: http://remnantnewspaper.com/web/index.php/articles/item/2398-neo-catholics-ready-to-defend-communion-for-adulterers

Nếu quý vị nhận được bài viết này qua email và muốn đọc thêm những bài khác xin ghé vào trang thoisuconggiao.com để đọc những bài khác.

Để bảo đảm tính xác thực của bài viết, yêu cầu những trang mạng đăng tải những bài viết của trang Thời Sự Thời Cuối phải trích rõ nguồn gốc.