Ngay cả Thiên Chúa cũng cần Lòng Thương Xót? (Một bài giảng gây phiền hà bởi Đức Giáo Hoàng Francis)

Ngay cả Thiên Chúa cũng cần Lòng Thương Xót? (Một bài giảng gây phiền hà bởi Đức Giáo Hoàng Francis)

Tác giả: Linh mục Brian Harrison, O.S. vào Thứ Năm 31 tháng 12, 2015

Trong Lễ nghi Latin truyền thống về Lễ Thánh Gia được tổ chức vào chủ nhật sau Lễ Hiển Linh (ngày10 tháng Giêng năm nay 2016). Trong lịch Novus Ordo nói đến hai tuần trước đó, vào ngày chủ nhật trong Tuần Giáng sinh; và Đức Giáo Hoàng Francis, theo dõi hai công nghị gần đây về gia đình, quyết định tổ chức lễ này công khai tại Vương Cung Thánh Đường Thánh Phêrô vào ngày 27. Trong cả hai nghi thức cũ và mới, Tin Mừng cho lễ này là bài trích sách Thánh Luca về việc tìm kiếm Hài Nhi Giêsu trong đền thờ – Mầu nhiệm Sự Vui thứ Năm của Mân Côi.Mary found Jesus

Thật không may, Đức Giám mục thành Rome hiện tại của chúng ta đã sử dụng dịp này để rao giảng một bài giảng mà đối với vô số người Công giáo trung thành, bao gồm cả người viết bài này có mặt tại đó, có tác dụng như tạt một gáo nước lạnh trên toàn dịp vui, gạn bỏ mất niềm vui và thay thế nó bằng cú sốc, không quả quyết và kinh ngạc. Đối với Đức Giáo Hoàng Francis ở đây tiếp tục những loạt dường như bất tận của ông về “điều đầu tiên” – những phát biểu và quyết định mới lạ triệt để rằng chưa từng ai trong số những người tiền nhiệm của ngài mơ ước làm cái việc, và trong đó, thực sự, họ sẽ không bao giờ tin là có thể được thực hiện bởi bất kỳ người kế vị nào của Thánh Phêrô.

Bây giờ, để trao tín nhiệm nơi mà tín nhiệm đáo hạn, Đức Giáo Hoàng nói một số điều rất tốt trong bài giảng trong Thánh Lễ Thánh Gia. Thật vậy, những tuyên bố của ngài gần như luôn luôn chứa đựng nhiều điều tốt lành, chân thật và hữu ích về tinh thần. Ngài có thể chắc chắn không bao giờ được bầu vào chức vụ cao nhất trên trái đất nếu hồ sơ theo dõi của ngài tiết lộ rằng hầu hết những gì ngài nói là không suy xét, nhầm lẫn, hời hợt hoặc không chính thống. Tuy nhiên, sẽ chỉ cần một giọt nhỏ của nọc độc đủ để làm cho một chiếc bánh Giáng sinh phong phú và ngon miệng thành ra rất nguy hiểm cho sức khỏe của quý vị. Tương tự như vậy, chỉ cần một lời khẳng định gây sốc trong một bài giảng của Đức Giáo Hoàng có thể làm cho hiệu quả tổng thể của nó sâu sắc bất ổn và nguy hiểm cho sức khỏe tinh thần của chúng ta.

Trong trường hợp này, ĐGH đã nói điều gì đó mà làm cho nhiều người trong chúng ta rùng mình; vì nó là một cái gì đó vốn không dễ để minh oan, ít nhất là ở mức độ khách quan, từ lời khuyến cáo về tội phạm thượng. Một cách cố ý hay cách khác, ngài đã nói những từ vốn theo lẽ tự nhiên, cảm giác tự nhiên, ngụ ý rằng Con Thiên Chúa đã phạm tội.

Hãy xem xét những lời này của Đức Giáo Hoàng, giảng bằng tiếng Ý, nhận xét về sự cố Tin Mừng. “Chúng ta biết những gì Chúa Giêsu đã làm vào dịp đó. Thay vì trở về nhà với gia đình, Người đã ở lại Giêrusalem, trong Đền Thờ, gây đau khổ lớn lao (provocando una grande pena) cho Maria và Giu-se vì đã không thể tìm thấy Người. Đối với chút “đào tẩu” này (Questa ‘scappatella’), Chúa Giêsu có lẽ đã phải cầu xin sự tha thứ (dovette chiedere scusa) của cha mẹ mình. Tin Mừng không nói điều này, nhưng tôi tin rằng chúng ta có thể đoán nó.”

Bây giờ, tôi đã có thể nghe thấy ngay lập tức, gần như bản năng, phản ứng của những người Công giáo có địa vị mặc định đang bùng lên chống cự Đức Giáo Hoàng mặc cho những gì ngài nói hoặc làm. Họ sẽ phải khẳng định ngay rằng từ lâu các giáo hoàng luôn cần được các lợi ích của sự nghi ngờ, một bài đọc tử tế trong bài giảng của ngài hôm 27 tháng 12 phải chuẩn xác.

Bây giờ, tôi cũng tin vào chuyện trao cho mọi người những lợi ích của sự nghi ngờ, khi nghi ngờ có vẻ hợp lý. Đặc biệt Đức Đức Giáo Hoàng. Nhưng chỉ là “nghi ngờ” bao nhiêu có thể là hợp lý được tìm thấy ở đây? “Oh,” nhà phê bình tân-Công giáo của tôi sẽ phản đối, “Ngài đang đặt việc xây dựng tồi tệ nhất trên bài giảng của mình! Những từ “chút đào tẩu” cho thấy rằng Đức Giáo Hoàng không xem hành động của Chúa Giêsu Hài Nhi là điều gì nghiêm túc đáng trách.” À, Nghiêm túc đáng trách sao? Xin lỗi, nhưng ngay cả tội nhẹ, nếu tính vào Con Thiên Chúa, đã là một việc rất trầm trọng! Đó là một khoản phí hoàn toàn không thể chấp nhận đối với sự thánh thiện của Thiên Chúa hoàn hảo. Hơn nữa, có phải một tội bị cáo buộc là “gây đau khổ lớn lao” cho Đức Mẹ và Thánh Giuse thực sự nghe như một cái gì đó tầm thường sao?

“Vâng,” tôi sẽ nói, “Có lẽ ngài Francis không có ý gán bất kỳ tội lỗi nào cả cho Chúa chúng ta. Chúng ta nên giả sử ngài muốn nói đến “sự tha thứ ” mà Chúa Giêsu tìm kiếm là loại mà quý vị cầu xin khi quý vị đã thực hiện một sai lầm hoàn toàn vô tội rằng đã vô tình trở nên làm hại người khác “.

Xin lỗi, nhưng cách này cũng không được. Ở chỗ đầu tiên, nếu đó là những gì Đức Giáo Hoàng Francis thực sự đề cập, không lẽ ngài đã nói như vậy quá rõ ràng sao? Phải chăng thực sự mong đợi quá nhiều về vị Đại Diện Chúa Kitô nói rằng ngài nên nhạy cảm hơn với chân lý mạc khải căn bản rằng Chúa và là Thầy của ngài “không có tội lỗi?” (xem Heb. 4:15, 2 Cor 5:.. 21, và nhiều bản văn Thánh Kinh khác)? Đủ nhạy cảm để dự đoán rằng một số từ ngữ đích xác cũng có thể đủ đưa đến sự nghi ngờ về sự thật được tiết lộ này và vì vậy làm nhục các tín hữu? Đủ nhạy cảm, vì lẽ ấy, để hoặc hoàn toàn không sử dụng những từ ấy hoặc một cách cẩn thận giải thích ý nghĩa chính thống mà trong đó ngài sử dụng chúng?

Điếu thứ hai, và có lẽ quan trọng hơn, lời minh oan trên sẽ không rửa sạch trong mọi trường hợp. Nếu Giáo hoàng đã có trong tâm trí một sai lầm hoàn toàn vô tội đối với phần nào đó về Hài Nhi Giêsu, ngài có thể đã hiếm khi gọi nó là một “escapade” – một từ trong từ điển Webster định nghĩa là “một cuộc phiêu lưu liều lĩnh hay trò đùa”. Liều lĩnh luôn luôn bị xem ít nhất là một tội nhẹ so với đức khôn ngoan cốt yếu. Cuối cùng, bối cảnh cũng làm cho sự minh oan hoàn toàn không hợp lý. Vì đức Francis tiếp tục với câu nói để đồng hóa tưởng tượng việc tìm kiếm tha thứ là chuyện đương nhiên của Chúa Giêsu cho rằng chuyện đó diễn ra tại chính nhà và gia đình của chúng ta: tìm kiếm tha thứ đó là điều do lỗi chúng ta gây ra. Ngài nói, “Khoảnh khắc như thế này trở thành một phần của cuộc hành hương của mỗi gia đình; Chúa biến những khoảnh khắc thành cơ hội để phát triển, để cầu xin và để nhận được sự tha thứ, để thể hiện tình yêu và vâng lời. Trong Năm Lòng Thương Xót, mỗi gia đình Kitô hữu có thể trở thành một nơi đặc biệt trong chuyến hành hương này để trải qua những niềm vui của sự tha thứ.”

Ngắn gọn, những giải thích duy lý này cố gắng để tha cho điều không thể tha thứ. Giống như đứa bé nhận ra rằng vị hoàng đế không có quần áo, bất cứ đứa trẻ nào cũng sẽ hiểu rằng khi quý vị nói ai đó “đã phải cầu xin tha thứ”, quý vị muốn nói người ấy đã làm một cái gì đó sai trái. Người đó phạm tội.

Nhưng đủ rồi. Nó vẫn còn là mùa Giáng sinh huy hoàng, vì vậy hãy để tôi cố gắng khôi phục lại niềm vui cho bí ẩn này bằng cách đưa ra một lời giải thích khác của đoạn “Ðức Giêsu ngồi giữa các bậc thầy DoThái” – một đoạn trong đó đề cao sự vô tội không tỳ vết của cả Chúa Giêsu và Mẹ thánh của Ngưởi. Tất nhiên, chúng ta không biết tất cả các trường hợp (sự đan chéo, chưa hiểu, hoặc bất cứ điều gì) đã dẫn đến việc Chúa Giê-su bị bỏ lại phía sau trong Giê-ru-sa-lem. Nhưng bản thân đức tin Công Giáo chúng ta cho chúng ta sự chắc chắn rằng không có tội bất tuân, không cẩn thận hay cẩu thả nào của Chúa Giêsu hay Mẹ Maria. Rất có thể Thánh Giu-se cũng không có lỗi gì.

Một kịch bản có thể xảy ra với tôi xuất phát từ câu hỏi của Chúa Giêsu nói với cha mẹ của Người, để đáp lại câu hỏi của Đức Mẹ Maria như là lý do tại sao Người đã “làm điều này” đối với Mẹ và Thánh Giu-se. Người hỏi: “Cha mẹ không biết con phải lo việc của Cha con sao?” Chúng ta có thể nhận ra rằng trẻ Giêsu đã rất mật thiết và có ý thức sâu sắc về địa vị làm con duy nhất và thân mật của riêng mình trong tương quan với Chúa Cha rằng, ở cấp độ của tri thức nhân loại phát triển nơi Người (mà từ đó Người đôi khi tạm thời “bị khóa” toàn tri thần thánh của mình, như vậy là để chia sẻ đầy đủ hơn trong kinh nghiệm học hỏi của loài người), Người ngây thơ cho rằng đương nhiên Mẹ Maria và thánh Giu-se cũng sẽ hiểu điều đó, và vì thế, sẽ tự nhiên đi tìm người đầu tiên trong ngôi nhà của Cha Người, đền thờ Giê-ru-sa-lem.

Cũng như tại sao Người không ở với đoàn lữ hành tại thời điểm đặt ra cho người Nazareth, chúng ta tất nhiên có thể chắc chắn không phải vì bất tuân một lời dạy dỗ của cha mẹ Người để vào một lúc nhất định và địa điểm nhất định phải bắt đầu cuộc hành trình. Vì sự bất tuân như thế sẽ là tội lỗi. Thời đó không có phương pháp chính xác nào định rõ thời gian, và nếu có một sự hiểu lầm hoặc không chắc chắn về việc khi nào đoàn lữ hành bắt đầu ra về (bình minh? Giữa buổi sáng? Trưa?), Trẻ Giêsu cũng có thể đã cảm thấy được Cha Thiên Đàng của Người kêu gọi đến thăm ngôi đền trong khi chờ đợi đoàn lữ hành bắt đầu, nghĩ rằng cha mẹ sẽ tìm và đem Người tới đó khi khởi hành. ( trong thời hiện đại người ta sẽ thường viếng một nhà nguyện tại sân bay để cầu nguyện khi họ có một thời gian khá dài để chờ đợi trước khi lên máy bay). Cũng có thể là Chúa Giêsu đã nhờ một đồng hương báo cho Mẹ Maria và thánh Giu-se, nơi Người sẽ được chờ đợi, nhưng người nhắn tin không nói.

Trong khi Maria và Giu-se chẳng đến tìm đem Người về vào ngày đoàn lữ hành khởi hành, Chúa Giêsu vẫn thận trọng ở trong đền thờ cho đến khi cuối cùng các ngài tìm thấy Người ở đó. Đến một nơi khác trong thành phố lớn mà ở đó một đứa trẻ Galilêa như Người có thể chẳng biết đến ai có thể là rất không an toàn cũng như khiến cha mẹ thậm chí còn khó khăn hơn để theo dõi Người. Các thầy cả và các nhà thông thái tại đền thờ đương nhiên đã cho ăn và chăm sóc cậu bé phi thường khôn ngoan và có hiểu biết này, sau khi Người giải thích với cha mẹ rằng có một sự hiểu lầm về sự khởi hành của đoàn lữ hành của mình dành cho Nazareth.

Làm sao đoàn lữ hành ra đi trong khi thiếu Giêsu, nhưng cũng không có bất kỳ lỗi do sơ suất từ phía cha mẹ của Người, hoặc ít nhất, từ phía Đức Mẹ, là một điểm mà Tin Mừng Thánh Luca không nói đến. Nhưng chắc chắn có một số lời giải thích. Bây giờ, các nhà sử học có xu hướng không bằng lòng về việc tái tưởng tượng điều có thể có của các sự kiện có liên quan đến cái gì đó dường như khó xảy ra. Họ thường đưa ra nguyên tắc “Occam’s razor”: cái nào đơn giản nhất, ít phức tạp nhất, giải thích hợp lý nhất, họ sẽ nói, hầu như là sự thật.

Nhưng thực tế là, cuộc sống mang lại cho chúng ta nhiều sự kiện và kinh nghiệm “không thể xảy ra” – cả tốt và xấu. Lấy ví dụ thật sau đây. Vài năm trước, tôi đã bay từ St Louis đến Atlanta, đã sắp xếp trước với bạn bè để đón tôi tại sân bay. Tôi đã cho họ, tất nhiên, số chuyến bay của tôi và thời gian đến. Tôi đã bay, và không lâu sau chuyến bay đến đúng giờ, tôi đương nhiên ở trong xe của bạn tôi đi ra khỏi sân bay. Bây giờ, nếu đó là tất cả các dữ liệu mà một nhà sử học được đưa ra về sự việc, thì người đó sẽ kết luận điều gì? Tại sao, không có gì bất thường xảy ra, tất nhiên! Tôi gặp những người bạn của tôi theo kế hoạch và tất cả đã đi đúng như chúng ta mong đợi.

Thế nhưng trong thực tế, không phải mọi trường hợp đều như vậy! Nếu nhà sử học của chúng ta áp dụng “Occam’s razor” trong trường hợp này, sẽ cạo đi một miếng lớn và đáng chú ý của thực tại. Vì những gì trong thực tế đã xảy ra tại sân bay Atlanta thì phức tạp hơn và hoàn toàn không thể xảy ra. Chuyến bay của tôi hạ cánh theo lịch trình tại Atlanta, nhưng bạn bè của tôi bằng cách nào đó đã đến sai khu vực nhận hành lý để gặp tôi, một khoảng khá xa giữa nơi này với nơi kia. Sau khi tôi đã chờ đợi một vài phút, không có dấu hiệu nào của bạn bè tôi, một linh mục khác đến với tôi. Ngài thấy tôi trong bộ phẩm phục linh mục và nhận ra tôi đang nhìn xung quanh chờ đợi một ai đó. Ngài nói với tôi, “Xin chào Cha. Tôi không nghĩ rằng có lý nào cha đang chờ đợi José và Mercedes Pérez, phải không ạ?” Ngạc nhiên, tôi trả lời: “Vâng, vì thực tế là vậy, tôi đang chờ họ!”. “Vâng,” vị linh mục nói tiếp, “Tôi tình cờ lại là linh mục của giáo xứ của họ, và vì tình cờ tôi gặp họ một vài phút trước, khi tất cả chúng tôi bước vào sân bay.

Chúng tôi chào nhau, tất nhiên, và họ nói với tôi rằng họ đến đón một người bạn linh mục vốn sẽ đến thăm họ trong một vài ngày. Chúng tôi chia tay khi họ nói với tôi rằng họ sẽ đi đến khu nhận hành lý của Delta để gặp ngài. Chỉ xảy ra như vậy mà tôi đã đến khu hành lý của hãng United để gặp một người bạn của tôi, người ấy sắp đến ngay bây giờ”. Ngạc nhiên thú vị trước món quà nhỏ tình cờ này của Chúa Quan Phòng, tôi cám ơn vị linh mục ấy rất nhiều và đã đi xuống khu hành lý của Delta, nơi mà chắc chắn các bạn bè của tôi đã chờ đợi tôi! Chúng tôi đều cười và cảm ơn Chúa về việc giúp tất cả chúng tôi đỡ mất công tìm nhau. Nhưng điểm chính của giai thoại này là điều không thể vốn có của nó. Một người viết tiểu thuyết sẽ không phát minh ra một sự cố như vậy, với chuỗi sự việc không có vẻ tình cờ, bởi vì người đó nghĩ rằng điều đó sẽ làm cho câu chuyện của mình quá vô lý và dàn dựng. Tuy nhiên, tôi đảm bảo với quý vị, đọc giả thân mến, rằng mọi sự thực sự xảy ra như tôi đã mô tả.

Vì vậy, cũng không quá khó để chúng ta tin rằng Chúa Quan Phòng cho phép một số sự kiện dường như không thể xảy ra khác diễn ra, mà không cần bất kỳ sự bất cẩn lầm lỗi nào của cha mẹ thuộc về Mẹ Maria và Giuse, khiến đoàn lữ hành khởi hành mà thiếu một Thành Viên quan trọng nhất của nó. Chúng ta cần nhớ một số điều. Thứ nhất, như trong số rất nhiều các dân tộc Trung Đông vùng lên cho đến ngày hôm nay, đàn ông và phụ nữ đã làm việc trong các nhóm phân biệt chủng tộc. Thứ hai, các nhóm gia đình mở rộng có xu hướng đóng một vai trò lớn hơn trong nền văn hóa hơn trong gia đình chúng ta, vốn trong nhiều thế kỷ đã được tập trung vào gia đình “hạt nhân”: một người chồng, người vợ và con cái của họ. Cuối cùng, có thể đoàn hành hương này bao gồm rất nhiều người hơn là chỉ những người từ Nazareth. Trong thời ấy để an toàn hơn khi bọn cướp và động vật hoang dã thường xuyên đe dọa du khách, một số nơi trong những thị trấn gần Galilê có thể liên kết với nhau trong chuyến đi Vượt Qua này đến Jerusalem và trở lại, trong trường hợp này có thể đã có một nghìn hoặc nhiều hơn những người trong toàn bộ đoàn lữ hành.

Chúng ta có thể dự tính, sau đó, một kịch bản trong đó hai nhóm riêng biệt, gồm nhóm đàn ông và nhóm phụ nữ, mỗi nhóm gồm hàng trăm người, và đã đi hành hương một cách riêng biệt. Liên quan đến trẻ em, trong một nền văn hóa mà không nhất thiết phải nghĩ rằng chúng được cha mẹ mình giám sát trực tiếp trong tình huống như vậy, tục lệ là các bé trai lớn tuổi đi trong nhóm những người đàn ông, trong khi những người nhỏ hơn sẽ đi với các bé gái trong nhóm của phụ nữ. Bấy giờ, Chúa Giêsu Hài Nhi, vào độ 12 tuổi, là lứa tuổi khá hợp lý để Người tháp tùng ở một trong hai nhóm đàn ông hoặc phụ nữ. Thánh Luca cho chúng ta biết (2: 44) rằng trong ngày đầu tiên, Maria và Giuse cả hai nghĩ rằng Chúa Giêsu đang an toàn trong đoàn lữ hành. Hiển nhiên, sau đó, mỗi người trong số họ cho rằng Người đang ở nhóm khác. Và giả định có thể cũng đã được hỗ trợ bởi lời chứng nhầm lẫn: người nào đó đảm bảo Đức Mẹ một cách tự tin rằng họ đã nhìn thấy Chúa Giêsu ở phía trước trong nhóm đàn ông và Mẹ lặng lẽ chấp nhận điều đó, nhận thấy không cần thiết phải tìm Người trước trại của họ tối hôm đó, khi các gia đình sẽ được hòa trộn một lần nữa. Trong khi đó, Giuse không nhìn thấy Chúa Giêsu trong nhóm những người đàn ông, cho rằng Người ở bên nhóm phụ nữ. Có thể – hãy nhớ sự trùng hợp không hợp lý, nhưng thực sự, từ kinh nghiệm sân bay Atlanta của tôi! – Thánh Giuse cũng yên tâm bởi một báo cáo nhầm lẫn về việc đó.

Dĩ nhiên có thể có những cảnh huống kết hợp khác dường như không giống cảnh huống khiến Mẹ Thánh của Chúa chúng ta và cha nuôi của Người tiếp tục hàng giờ cuộc hành trình của ngày đầu tiên với giả định, không chỗ trách được, rằng Chúa Giêsu đang an toàn ở trong đoàn lữ hành đông đảo. Đấng Tạo Hóa Thánh Thiên, trong mọi trường hợp, cho phép sự hiểu lầm này để rồi để lại cho tất cả các Kitô hữu trong tương lai một chứng từ quý giá và độc đáo từ thời niên thiếu của Chúa chúng ta như là Người sớm thế nào trong cuộc sống, thể hiện sự khôn ngoan siêu nhiên của mình và ý thức của việc là Con của Thiên Chúa, Đấng mà Người gọi “Cha của Con”, theo một cách hoàn toàn độc đáo.

Thật vô cùng thất vọng, quả thật quá sốc, rằng người Kế Vị Thánh Phêrô tự mình tống khứ Mầu nhiệm Sự Vui này bằng cách táo bạo phát ra các từ vốn, được thực hiện trong bối cảnh và trong ý nghĩa tự nhiên, rõ ràng của chúng, khiến người ta nghi ngờ về điều không tì vết tội lỗi của Con Thiên Chúa.

TC chuyển dịch từ: http://remnantnewspaper.com/web/index.php/articles/item/2246-even-god-needs-mercy-a-troubling-homily-by-pope-francis