Giáo Hoàng Phanxicô có phải là người Công Giáo không?

“Newsweek” tuần báo gần đây đã có một bức ảnh của Đức Giáo Hoàng Phanxicô ở phần trang bìa của tờ báo với tiêu đề: “IS THE POPE CATHOLIC? – Giáo Hoàng Phanxicô có phải là người Công Giáo không?”. Phụ đề: “Tất nhiên rồi. Có điều là quý vị sẽ không nhận ra ngài là người Công Giáo nếu quý vị xem những video của ngài.”Is the Pope Catholic

Thật vậy, đó là một câu hỏi chính đáng khi nhìn thấy Đức Giáo Hoàng người gốc Argentina từng cầu nguyện tại một nhà thờ Hồi giáo và cho biết trong một cuộc phỏng vấn với Scalfari: “Không có Thiên Chúa Công Giáo.” Sự lo lắng trong Giáo Hội ngày nay đang trở thành trầm trọng hơn sau ngày 08 tháng 09 2015. Trong thực tế với Tông Huấn về sự vô hiệu của hôn nhân, chúng ta có một hành động chính thức do ĐGH ban ra và sẽ dẫn chúng ta đi trật đường rày – dựa theo những quan điểm của vị có thẩm quyền – do tổ chức của một kiểu “ly dị công giáo”.

Điều này có nghĩa là phủ nhận điều răn của Chúa Kitô về sự bất khả phân ly của hôn nhân và hủy bỏ hai ngàn năm giáo lý của Giáo Hội dạy. Vì vậy, để hiểu được mức độ nghiêm trọng của vấn đề, chúng ta hãy nhớ lại Giáo Hội phải chịu đựng cuộc ly giáo Anh giáo rất nghiêm trọng vào thế kỷ XVI và Giáo hội mất nước Anh hoàn toàn, chỉ đơn giản là vì giáo hoàng đã không công nhận sự ly hôn của Vua Henry VIII, vì vua đưa ra một lý do  không chính đáng để đòi hủy cuộc hôn nhân đầu tiên của mình.

Liệu Tông Huấn của ĐGH có thể tạo ra một sự ly giáo mới trong Giáo Hội không? Rất có thể.

Quả thật, nếu bản thân Đức Hồng Y Muller, Cựu Trưởng Văn  Phòng Tòa Thánh, đã nói chuyện gần đây về một sự ly giáo có thể xảy ra trong kỳ họp Thượng Hội Đồng, điều này càng có nguy cơ hơn nữa sau ngày 08 tháng 9. Đã có những dấu hiệu của một số các cuộc tranh cãi rất gay gắt với một số hồng y quan trọng tại Santa Marta trong vài ngày qua. Và cuộc họp Thượng Hội Đồng sẽ có nhiều tranh cãi bùng nổ.

Bergoglio, mặc dù trong lời nói tuyên bố “đoàn tính”, đã quyết định mọi sự trước khi Thượng Hội Đồng mà ngài triệu tập đặc biệt trong vấn đề này là cương quyết không thực hiện những gì các giám mục đã yêu cầu hồi tháng 10 năm 2014, kể từ khi Ủy ban vốn đã cùng soàn thảo ra Tông Thư được ngài thiết lập với nhiệm vụ đó trước đó hai tháng vào ngày 27 Tháng Tám năm 2014.Trên thực tế, tại sao Tông Thư bị tranh cãi trên quan điểm Công giáo?

Hàng triệu trường hợp hủy hôn

Trước hết – như Giáo sư De Mattei giải thích – toàn bộ các cuộc cải cách (thuận lợi rõ ràng và tăng tốc) đi theo hướng ngược lại với những gì Giáo Hội đã luôn luôn thực hiện. Một đảo lộn hoàn toàn quan điểm: việc bảo vệ các bí tích không còn là ưu tiên (cho phần rỗi các linh hồn), nhưng chủ yếu là an toàn và nhanh chóng có được một vụ hủy hôn. Việc hủy bỏ chứa đựng nơi chính nó theo cách nói nước đôi, đủ [nguyên nhân] để người ta nghĩ như vậy. De Mattei viết: “Đức Hồng Y Burke nhớ lại một kinh nghiệm thảm khốc. Tại Hoa Kỳ từ tháng 7 năm 1971, cái gọi là Qui tắc Tạm thời vốn bị loại bỏ đã trở thành hiệu lực vì các câu lấp lửng mang tính bắt buộc. Kết quả là Hội Đồng Giám Mục đã không phủ nhận một yêu cầu nào cho việc miễm xá một trong số hàng trăm ngàn vụ hủy hôn mà HĐGM nhận được, và, về nhận thức chung, quá trình này bắt đầu được gọi là “Ly dị Công giáo”.

Sau đó, một lần nữa Đức Ông Pinto, vị đứng đầu của phúc thẩm tòa án tối cao của Giáo hội Công giáo La Mã (Rota Roman) và là Chủ tịch của Ủy ban vốn đã soạn ra Tông Thư, công khai tuyên bố mục đích của cải cách này. Ông đã viết trong “Osservatore Romano” rằng Giáo hoàng Bergoglio đã yêu cầu các giám mục hãy “chuyển đổi” thành thật và đúng đắn, một sự thay đổi trong tinh thần vốn thuyết phục họ làm theo lời mời của Chúa Kitô”. Theo Đức Ông Pinto “lời mời của Chúa Kitô, hiện diện nơi người anh em của họ đó là vị Giám mục Rôma”, mong rằng “dần dà biến đổi từ số lượng hạn chế của một vài ngàn vụ hủy bỏ hôn ước lên đến vô số vụ bất hạnh những người có thể có một tuyên bố vô hiệu hôn nhân”.

Hoàn toàn chẳng ai nghe rằng Chúa Kitô từng muốn có “vô số” vụ hủy hôn. Tuy nhiên, bây giờ thì rõ ràng rằng mục tiêu của Tông Thư là ly hôn trên quy mô lớn – nhanh hơn, rẻ hơn và dễ dàng hơn so với tình trạng ly hôn (State divorce) mà trong đó có những người thực sự đang cố gắng tìm hiểu xem ly hôn có thuận tiện hơn hay không thông qua các linh mục.

Cho đến nay, mãi đến khi ĐGH Benedict XVI, các tòa án của giáo hội thường luôn bị các giáo hoàng khiển trách bởi vì họ đã quá nuông chiều trong việc nhận hủy bỏ hôn ước. Với Đức Bergoglio tất cả mọi thứ đã bị đảo ngược, và [bây giờ] họ đang bị tấn công vì lý do ngược lại: các “guồng máy” huỷ hôn quy mô lớn sẽ được thiết lập.

Honorable Alessandra Moretti thật đúng khi cô nói một cách đắc thắng rằng “cải cách này của Đức Giáo Hoàng đánh dấu kỷ nguyên theo sau chặt chẽ về luật ly hôn nhanh chóng mà tôi đã đề nghị với Tòa”. Và cô nhấn mạnh “tầm nhìn chung của Giáo Hội và Nhà nước về vấn đề này”. Nhưng có nhiều vấn đề.

Ly hôn

Với Tông Thư này, lý do mới để vô hiệu – mà không dựa trên bất kỳ cơ sở thẩm quyền và thần học nào – đang được xây dựng, trong đó có thể đảo ngược vai trò của chính Giáo Hội: nó sẽ không còn là bản thân Giáo Hội vốn phải xác minh sự vô hiệu ban đầu về hôn nhân hiến thánh trong con mắt của Thiên Chúa, nhưng Giáo hội có nguy cơ trở thành một thực thể mà thực tế “đang phá hủy” những cuộc hôn nhân hiến thánh hợp lệ, vì những lý do của ngày nay bày ra. Trong thực tế, trong Tông Huấn, de Mattei viết: “Về lý thuyết, lời khẳng định tính bất khả phân ly của hôn nhân trong thực tế được đi kèm với quyền tuyên bố hủy hôn ứng với mỗi mối hôn nhân tan vỡ. Về mặt lương tâm thì đủ xem là hôn nhân của một người không hợp lệ, để được Giáo Hội công nhận là vô hiệu lực”.

Lời khuyến cáo bộc phát khiến thay đổi “Quy định về thủ tục” được tìm thấy chủ yếu trong bài viết 14 nơi “sự thiếu niềm tin” giữa hai người phối ngẫu được coi là một nguyên nhân có thể có của việc mô phỏng hoặc là sai lầm trong sự chấp thuận, và do đó dẫn đến cuộc huỷ hôn. Cho đến nay, sự thiếu niềm tin bị coi như là nguyên nhân cho sự vô hiệu của một cuộc hôn nhân đã luôn luôn được Giáo Hội loại trừ, Giáo hội hạn chế mình trong việc nâng cao cuộc hôn nhân tự nhiên như một Bí Tích. ĐGH Bênêđictô XVI giải thích: “Tính bất khả phân ly giữa một người nam và người nữ, không đòi hỏi đức tin cá nhân của các bên thề hứa cho mục đích của bí tích; Điều cần thiết, như một điều kiện tối thiểu cần thiết, là ý định làm những gì Giáo Hội làm “nhằm nói lên [có] ý định kết hôn.

Thật vậy Giáo Hội cũng công nhận bí tích hôn nhân giữa người tín hữu với người ngoại giáo, ngay cả khi một trong hai người phối ngẫu là vô thần hoặc một trong các tôn giáo khác: tất cả những gì cần thiết là mong muốn cuộc hôn nhân tự nhiên.

Bây giờ thì tất cả mọi thứ đang bị đảo lộn. Và phù hợp với phong cách của Bergoglio, một hình thức không rõ ràng đang được sử dụng để làm cho thế giới Công giáo tin rằng giáo lý chưa từng bị thay đổi.

Ngày 09 tháng Chín trong [tờ báo chính thức của Hội đồng Giám mục Ý] “Avvenire”, luật sư Giáo luật Paolo Moneta đã chấp nhận rằng “thiếu niềm tin không phải là một nguyên nhân hủy hôn trước kia và cũng chẳng phải là một nguyên nhân trong thời nay”. Tuy nhiên, cùng lúc đó, Đức ông Pinto, trong việc trình bày Tông Huấn, ca ngợi “sự đổi mới giáo triều” của Giáo hoàng Phanxicô và nói về “bí tích được cử hành không có đức tin”, sẽ mang lại vô số cuộc hủy hôn “vì không có bằng chứng của đức tin như một cầu nối dẫn đến sự hiểu biết và do đó cho ý chí tự do [cần thiết] để đem lại tán thành bí tích “.

Không nghi ngờ gì nữa, điều này sẽ mở cửa cho hàng triệu vụ hủy bỏ hôn ước. Hàng triệu! Kể từ khi nào quý vị cần phải là một vị thánh hoặc có bằng đại học thần học ở Gregorian để được kết hôn?

Giáo Hội, để công nhận một bí tích hôn phối, đã luôn luôn chỉ cần đòi hỏi quyết định tự do kết hôn, theo các đặc tính của hôn nhân tự nhiên. Hơn nữa, Giáo Hội đã luôn luôn dạy rằng thiện chí của đôi vợ chồng (sự thánh thiện cá nhân của họ) ảnh hưởng đến những thành quả của bí tích, nhưng chắc chắn không ảnh hưởng đến tính hiệu lực.

Bây giờ mọi thứ đã thay đổi. Và trong số các trường hợp vốn đã mở rộng khả năng ly hôn siêu nhanh là “chung sống vợ chồng ngắn ngủi” hoặc thực tế là các cặp vợ chồng đã kết hôn “vì bất ngờ người phụ nữ mang thai”. Và những gì cần làm là phải có sự đồng thuận?

Danh sách không thể tin được kết thúc thực sự với chữ “vân vân”. Liệu nó có nghĩa là ta có thể khuếch đại theo ý muốn? Đây là loại luật gì? Nó sẽ là bên yếu hơn (các phụ nữ và trẻ em) sẽ phải trả giá cho cuộc cách mạng này trong sự bất ổn gia đình, vốn bị tấn công nặng từ thế giới trần tục.

Chị Lucia, thị nhân Fatima, một ngày nọ nói với hồng y Caffarra: “Thưa Cha, sẽ đến một thời điểm khi trận chiến quyết định của Satan với Chúa Kitô sẽ xãy ra trên bình diện hôn nhân và gia đình”.

Đây chính là thời điểm đó.

Nếu đây là giờ của “vị giám mục áo trắng” sẽ phải chịu đau khổ cho tất cả mọi người (hãy nhớ thị kiến về thành phố đổ nát?).

[Dịch: Cộng sự viên Francesca Romana 12/09/2015]

TC chuyển dịch từ: http://rorate-caeli.blogspot.com/2015/09/socci-with-papally-mandated-catholic.html